PHONG THÁI LÀM NÊN ĐÀN ÔNG, SỰ TRẦM LẶNG LÀM NÊN CARRICK

“Manners maketh man” – “Phong thái làm nên người đàn ông”. Câu nói của người Anh không chỉ vận vào những chàng Kingsman trong bộ phim ăn khách cùng tên, mà còn đúng với chàng tiền vệ của Manchester United, Michael Carrick.


Dù ở ngoài sân cỏ hay ở trên đường pitch, Carrick vẫn toát lên một phong thái rất đỗi giản dị, không màu mè, không hoa mĩ. Khác với sự ồn ào của thế giới bóng đá hiện đại cùng đủ những chiêu trò trên sân cỏ, trên thị trường chuyển nhượng hay những câu chuyện ngoài lề, sau bao năm, chàng tiền vệ 36 tuổi vẫn thế, điềm tĩnh, thầm lặng, vẫn cứ “tròn vai” một người đàn ông của gia đình, của xã hội, và của Nhà hát Old Trafford…

CHÀNG TIỀN VỆ PHÒNG NGỰ THẦM LẶNG BẤT ĐẮC DĨ

Hãy bắt đầu câu chuyện bằng một Michael Carrick của 9 năm về trước, vào mùa hè năm 2007, chàng trai ấy đã dành cả thời gian nghỉ hè để đi lưu diễn vòng quanh nước Anh cùng nhóm nhạc Rock lừng danh ‘Sound Ex’. Công việc của anh hết sức “đơn giản”: khiêng và lắp ráp nhạc cụ lên trên sân khấu. Sound Ex đã có những màn trình diễn bùng nổ đến dữ dội và đương nhiên, sự thành công của tour diễn có công sức rất lớn của Carras. Chỉ có điều không ai biết và cũng không ai nhắc đến tên anh.

Đáng lẽ chuyện Carras cập bến Manchester United phải được đề cập ngay từ đầu chứ nhỉ? Bởi đúng ngày này 10 năm về trước, anh chính thức khoác trên mình chiếc áo Quỷ Đỏ, thừa hưởng chiếc áo số 16 của cựu đội trưởng Roy Keane. Thực ra, ở đây, có một sự tương quan nho nhỏ: trọng trách trên sân cỏ của Carrick, đối với một số người, “đơn giản” hơn trọng trách của một tiền vệ đánh chặn kiểu Roy Keane hay mẫu tiền vệ tấn công như Paul Scholes. Và Carrick chỉ cần thi đấu “tròn vai” là trận đấu đã thành công mĩ mãn rồi, nó cũng không khác gì công việc đơn giản lắp ráp nhạc cụ cho band nhạc và chẳng mấy ai để ý tới. Có lẽ cũng bởi thế mà trong suốt 10 năm gắn bó với Man United, vẫn có những người hoài nghi về những đóng góp của Michael, những đóng góp của một “chiến binh thầm lặng” đứng đằng sau mọi ánh hào quang của United.

Nhưng họ đâu có biết thuở còn khoác áo đội trẻ West Ham, cậu bé Carrick từng đá ở vị trí tiền đạo mũi nhọn. Còn trong màu áo Tottenham, anh được đánh giá là một trong những tiền vệ công triển vọng nhất ở xứ sở sương mù với những tố chất tuyệt vời: nhanh nhẹn, kỹ thuật và rất táo bạo ở giữa sân. Nhưng rồi Sir Alex xuất hiện trong sự nghiệp của Carrick và thay đổi lối chơi của anh, biến anh thành tiền vệ phòng ngự đúng nghĩa.

Một Carrick trẻ trung xông xáo của những mùa giải đầu tiên

Ở ba mùa giải đầu tiên, công việc của Carrick là tiếp cận vòng cấm địa, sẵn sàng lao lên để hỗ trợ các đồng đội trên hàng công bởi bên cạnh anh là Paul Scholes phân phối bóng thiên tài, Darren Fletcher chắc chắn và Owen Hargreaves đẳng cấp trong nhiệm vụ thu hồi bóng. Chính vì thế, anh có thể thỏa sức sút xa bất cứ khi nào anh muốn. Mà đã sút là sẽ làm nên chuyện: 2 bàn thắng trong trận thắng áp đảo 7-1 trước AS Roma tại Champions League mùa bóng 2006-2007 đã cho thấy anh là một chân sút không-phải-dạng-vừa. Nhưng kể từ khi Quỷ đỏ vắng bóng “đôi chân pha lê” Hargreaves do chấn thương, thêm vào đó là tần suất ra sân bập bõm của cả Fletcher và Scholesy (mùa giải 2009/2010), Carrick bắt đầu quen dần với việc phải đá thấp và đảm đương nhiều nhiệm vụ khác ở giữa sân thay vì thi đấu thoải mái như trước đó.

Có thế mới thấy Carrick đa năng đến như thế nào. Khả năng đọc tình huống, thu hồi bóng tốt, điều phối tuyệt vời và sẵn sàng tung ra những đường chuyển hướng tấn công một cách nhanh gọn đã được bộc lộ khi anh được Sir bố trí chơi thấp. Như một trạm trung chuyển, Carrick luôn đảm bảo cho việc bóng sẽ tìm đến vị trí thuận lợi nhất sau khi qua chân anh. Dù đá ở vị trí ác liệt nhất song số 16 vẫn tin tưởng vào bộ óc nhạy bén thay vì dùng “sức” như một Roy Keane máu lửa hay một De Rossi quyết liệt. Không dùng sức, cũng không sở hữu những màn phô diễn kĩ thuật. Nhưng khó có ai lấy được bóng từ chân Carras một cách dễ dàng. Carras là vậy, đơn giản nhưng hiệu quả.
"Cậu ấy không phải mẫu cầu thủ ngôi sao. Cậu ấy cũng không có những đường chuyền thượng thừa, cũng chẳng ghi nhiều bàn thắng. Nhưng tôi thích được chơi bên cạnh cậu ấy. Cậu ấy luôn có mặt đúng chỗ và tạo cơ hội cho tôi được thể hiện." - Paul Scholes
"Với tôi, Carrick là tiền vệ trung tâm tốt nhất ở Anh" - Sir Alex chia sẻ với BT Sport
 Vậy là chẳng cần những bàn thắng đẳng cấp, Carrick vẫn làm nên mùa giải 2012/2013 bùng nổ dữ dội nhất trong sự nghiệp với danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải (do các đồng đội bình chọn)

Cùng đồng đội hân hoan niềm vui ngày đoạt cúp

KHI NGƯỜI TA GIÀ

Ngày Sir chia tay Old Trafford cũng là ngày người hâm mộ nhận ra chàng tiền vệ mang áo số 16 đang dần trở thành một lão tướng trong đội hình của Quỷ Đỏ. Vai trò của anh vốn đã âm thầm, lại càng trở nên âm thầm hơn, với những chấn thương của thời David Moyes và việc phải ngồi ghế dự bị quá nhiều ở thời Louis van Gaal.

Khi Moyes còn đang tại vị, có thời điểm Carras phải nghỉ thi đấu đến 6 tuần vì chấn thương, đã có lúc, người hâm mộ tưởng chừng sự nghiệp của lão tướng ở Nhà Hát sẽ nhanh chóng đi đến hồi kết còn HLV David Moyes đã từng phải đau đầu để kiếm tìm những giải pháp để thay thế cho anh: Phil Jones ư? (đang là một trung vệ) Anderson ư? (chẳng bao giờ lớn) Fletcher ư? (bệnh tật triền miên) Hay Cleverley? (có dấu hiệu chững lại) hoặc tân binh Fellaini? (chưa kịp thích nghi).

Thế đấy, việc thay thế đâu phải là chuyện đơn giản cho dù người ta có mấy khi đánh giá cao khả năng của anh chỉ vì sự “tròn vai” đến mức “chẳng mấy nổi bật”. Đương nhiên, giới mộ điêu sẽ thích thú hơn với những bàn thắng, những pha đi bóng táo bạo hay những đường chuyền của những nhà kiến trúc sư hơn sự chính xác đến mức đơn giản. Nhưng, người ảnh hưởng đến lối chơi của Man Utd thời Moyes không ai khác ngoài Carrick, trận đấu trước Crystal Palace tháng 11/2014 đã chứng minh điều đó: chính anh là mắt xích liên lạc giữa các tuyến, là lá chắn của hàng phòng ngự. Chính vì thế, bên cạnh Rooney và van Persie, phong độ của anh khi đó mang tính sống còn cho Quỷ đỏ.

Ở thời van Gaal - thời điểm bên cạnh anh không còn Scholes, cũng chẳng còn Giggs, bản thân anh cũng đã bước sang phía bên kia sườn dốc sự nghiệp và bắt đầu phải nhường chỗ cho những tân binh: Schneiderlin hay Bastian Schweinsteiger. Những chấn thương đôi lần khiến anh chệch choạc, những bước chạy cũng không còn đủ mạnh mẽ. Nhưng mỗi khi có mặt trên sân, anh vẫn tạo được niềm tin cho người hâm mộ vào một chiến thắng ngay cả khi anh phải đá ở vị trí trung vệ. Man United dưới thời Van Gaal luôn là đội cầm nhiều bóng hơn trong mỗi trận đấu, chính vì thế khả năng điều phối và cầm nhịp trận đấu của Carrick vẫn rất quan trọng, vì đó đã trở thành thương hiệu của tiền vệ 34 tuổi, cho dù chiếc áo Ngoại Hạng Anh với đặc trưng là sức mạnh và tốc độ bắt đầu không còn vừa vặn với anh nữa.
"Kinh nghiệm, uy tín, tài chuyền bóng, đọc trận đấu là vốn quý của Carrick" - Louis van Gaal 
Gắn bó với Man United từ năm 2006, một quãng thời gian đủ dài để người ta thấy được lòng nhiệt huyết, tầm quan trọng mà anh đã mang lại cho đội chủ sân Old Trafford, đủ dài để anh “thầm lặng” cùng đồng đội mang về cho CLB và cho mình đầy đủ những danh hiệu: 5 lần Vô địch giải Ngoại Hạng, 1 lần vô địch C1, 1 lần vô địch League Cup, và mới đây là chiếc Cup FA cứu vớt cả một mùa giải không mấy thành công của CLB.

Trước mắt anh còn một năm hợp đồng dưới sự dẫn dắt của Jose Mourinho, sẽ lại có những thay đổi, những điều chỉnh nhưng anh sẽ vẫn có một chỗ đứng trong đội hình của Người Đặc biệt, ít nhất là trong việc tạo ảnh hưởng đến các cầu thủ trẻ, cũng như đóng góp tiếng nói của một thủ lĩnh trong phòng thay đồ và tất nhiên là cả kinh nghiệm thi đấu trên sân.

Một đội phó Carrick mẫu mực

Gary Neville đã từng ví von rất hay về anh: “Có thể bạn thích vào quán bar và nghe nhạc rock, còn Carrick thì lại giống một nghệ sĩ piano. Cậu ấy ôn hòa, bình tĩnh, mang sự điềm tĩnh tới những người xung quanh mình. Điều này là vô cùng quan trọng với những cầu thủ trẻ”.

Vâng, mới rạng sáng nay thôi, người cận vệ già vừa mới có một kiến tạo cho Mata ghi bàn nâng tỉ số lên 5-2 cho Manchester United trong trận thắng đậm đà trước Galatasaray. Carras vẫn còn nhạy bén và linh hoạt lắm các bạn ạ.

CHUYỆN NGƯỜI ĐÀN ÔNG ÍT NÓI

10 năm ở Old Trafford, liệu có bao giờ bạn tình cờ đọc một tin về scandal có tên anh? Những phàn nàn về vị trí được xếp không phải sở trường, hay đề cập đến chuyện tăng lương? Có mấy khi Carras gây rối trong phòng thay đồ hay phản đối lối chơi của HLV? Trải qua quá nhiều những thăng trầm và biến cố, đội phó Quỷ Đỏ vẫn cứ âm thầm cống hiến mà chẳng mưu cầu lợi ích gì cho cá nhân.

Carras chỉ biết làm tốt nhiệm vụ của một cầu thủ

Là cầu thủ, có biết bao sức ép, áp lực từ nhiều phía, có biết bao những cám dỗ về ham muốn nổi tiếng hay những món hợp đồng quảng cáo béo bở, Carras chỉ biết “làm tốt nhiệm vụ của một cầu thủ” khi có cơ hội được ra sân, thầm lặng làm từ thiện hay dành thời gian cho gia đình và những sở thích giản dị mỗi khi từ sân bóng trở về nhà, thậm chí người đàn ông ấy còn để mốc meo Twitter, Facebook và chẳng có lấy website chính thức cho riêng mình. Ngay cả việc đoàn quân Tam Sư lãng quên anh, anh cũng vẫn im lặng, không đấu tranh, không chỉ trích. Với anh, “Action speaks louder than words” (Nói ít, làm nhiều), cho dù có thể anh sẽ ít được người ta nhớ đến hoặc tung hô giống như một số cầu thủ biết cách làm ồn ào giới báo chí, gây ấn tượng với NHM bằng những câu nói gây sốc, những quả đầu dị biệt hay những clip quảng cáo ấn tượng. 10 năm rồi đấy, Carrick, anh đã thầm lặng quá lâu rồi, hãy vén màn, bước ra và thử ồn ào một chút đi!!!

-Trên Đường Pitch-

10 CÁCH TRÁNH KIỆT SỨC VÌ CÔNG VIỆC

Làm sao để vừa hoàn thành tốt công việc, vừa đảm bảo sức khỏe bản thân?


Kiệt sức là trạng thái thường xuất hiện ở những người dành hầu hết sức lực và tâm trí để cống hiến hết mình cho công việc. Những biểu hiện như mệt mỏi, cáu gắt, khó chịu, thiếu tập trung, không thể làm việc trong một thời gian dài… cho thấy bạn đã rơi vào trạng thái này.

Dưới đây là một số cách bạn nên tham khảo để tránh trường hợp này xảy ra:

1. Nghỉ ngơi và thư giãn

Nghỉ ngơi là cách làm hữu hiệu nhất giúp bạn giải tỏa căng thẳng. Bạn có thể đọc sách, xem phim, đi bộ hoặc chỉ đơn giản là không làm bất cứ gì cả. 

2. Thay đổi không khí

Bạn nên đi du lịch để “đổi gió”, rời khỏi những áp lực của công việc. Đến một nơi mới mẻ, hít thở một bầu không khí khác sẽ giúp bạn trở nên thoải mái hơn rất nhiều.

Nếu bạn không có nhiều thời gian để đi nghỉ, vẫn có những cách đơn giản hơn như đi dạo ở công viên, nghe nhạc – làm những việc bạn cảm thấy vui vẻ  và có thể mang lại năng lượng cho bạn.

3. Ngủ

Trung bình mỗi người cần ngủ đủ 8 tiếng mỗi ngày. Ngủ không đủ giấc sẽ làm ảnh hưởng đến năng lượng và hiệu quả làm việc của bạn. 

4. Hoạt động

Dành thời gian để đi dạo sau một ngày làm việc căng thẳng, đi tập gym hoặc chơi thể thao. Những hoạt động này sẽ mang lại cho bạn một nguồn năng lượng thể chất và tinh thần đáng kể.

5. Tĩnh tâm

Đôi khi, bạn cần phải dành ra một khoảng thời gian để tâm mình tĩnh lại, suy nghĩ về công việc bạn đang làm, những gì bạn đã đạt được và mục tiêu cho tương lai. Những điều đó có thật sự xứng đáng với những gì bạn đang bỏ ra hay không? Có thật sự mang lại hạnh phúc cho bạn hay không?

6. Tạo thói quen mới

Tạo một thói quen mới vào buổi sáng hoặc tối. Nó có thể là đọc sách, tập thể dục, hoặc…chẳng làm gì hết. Bổ sung nó vào lịch trình một ngày của bạn như một việc bắt-buộc-phải-làm. Đó là cách giúp bạn dành ra một khoảng thời gian riêng để chăm sóc cho bản thân.

7. Cách ly khỏi những thiết bị điện tử

Đây là có lẽ là công việc “khó nhằn” nhất trong danh sách này. Bạn phải hoàn toàn rời xa khỏi những thiết bị như điện thoại di động, laptop, TV, games… Ban đầu có thể bạn sẽ cảm thấy bứt rứt, khó chịu nhưng một khi đã quen, bạn sẽ cảm thấy thoải mái vô cùng. 

8. Đừng làm mọi việc một mình

Nếu bạn là tuýp người thích tự giải quyết công việc một mình, kiệt sức là điều khó tránh khỏi. Khi công việc trở nên quá nhiều và bạn cảm thấy căng thẳng, áp lực…hãy kêu gọi sự giúp đỡ từ đồng nghiệp. Mọi người sẽ sẵn sàng chia sẻ với bạn.

9. Đừng ngụy biện

Khi mọi công việc bắt đầu ứ đọng, bạn cảm thấy bị kiệt sức và bắt đầu đổ lỗi cho mọi người. Hãy tỉnh lại đi! Nếu có vấn đề gì, thì bạn cũng phải chịu ít nhất một phần trách nhiệm. Thay vì đùn đẩy trách nhiệm, hãy suy nghĩ theo hướng tích cực: nên làm gì để cải thiện tình hình.

10. Đối xử tốt với bản thân

Để tránh tình trạng kiệt sức, việc quan trọng nhất bạn phải làm đó là đối xử thật tốt với chính mình. Chỉ khi bạn biết cách trân trọng bản thân, bạn sẽ không bao giờ để cho bất kì điều gì có thể ảnh hưởng không tốt đến mình. Hãy cho mọi người thấy cho dù bận rộn, bạn vẫn có được sự cân bằng về tâm lý.

– HR Insider –

5 BÍ QUYẾT GIÚP DIỆN ÁO SƠ MI KẺ PHONG CÁCH CHO CHÀNG TRAI THU-ĐÔNG

Sơ mi vốn là những item quá quen thuộc với cánh đàn ông. Tuy nhiên làm cách nào để diện sơ mi đúng chuẩn và thật đẹp thì chẳng hề dễ dàng một chút nào.

Để phối đồ với sơ mi là một câu chuyện cần đầu ư nghiêm túc, và đối với những chiếc áo sơ mi kẻ lại cần phải cẩn trọng hơn. Hôm nay, ELLE Man sẽ giới thiệu tới các bạn một số bí quyết diện áo sơ mi kẻ, cùng một vài gợi ý các cách kết hợp sơ mi kẻ hợp thời trang khi mùa Thu-Đông đã tới.

1. Trước khi lựa chọn sơ mi kẻ, bạn cần chú ý một số điểm sau

Cá tính, mạnh mẽ với ca – rô đỏ đen

Mùa Thu là thời điểm thuận lợi để các bạn diện những chiếc áo mơ mi kẻ dạ, không quá nóng cũng không quá mát mẻ. Tuy nhiên bạn không nên chọn nhưng chiếc sơ mi kẻ chất liệu quá bóng hay đường in cẩu thả.

Về họa tiết kẻ, những bạn trai thấp thì nên chọn áo kẻ sọc chạy theo thân người, chàng trai nào có thể hình hơi mập thì hãy nói không với những đường kẻ ngang hay những đường kẻ quá to và sáng màu. Còn những cậu bạn có thân hình bé con thì không nên chọn những chiếc sơ mi quá bó, hãy làm bạn với sơ mi kẻ ca rô dáng suôn, hơi rộng một chút cũng không phải vấn đề.

Về màu sắc, không nên chọn những chiếc sơ mi kẻ không có sự ăn khớp về màu sắc giữa màu nền áo và đường kẻ hay giữa những đường kẻ với nhau. Sẽ thật khó để bạn mặc đẹp được nếu bạn trót mua và diện một chiếc sơ mi kẻ có màu vàng nhưng kẻ ca rô lại màu tím hay một chiếc sơ mi đen sọc vàng… Đó là một vài ví dụ tiêu biểu mà bạn nên tránh khi diện áo sơ kẻ.

Nhẹ nhàng, mát mắt với ca-rô xanh lá

Cách kết hợp màu sắc không bao giờ lỗi mốt là một chiếc áo sơ mi kẻ đỏ đen hoặc xanh đỏ, kết hợp với áo phông trơn cùng chiếc quần Jeans đen. Kinh điển nhưng lúc nào cũng hiệu quả.

Ngoài ra, dưới đây là một vài gợi ý cho bạn khi diện áo sơ mi kẻ mùa Thu này.

2. Sơ mi kẻ khoác ngoài layer cho chàng trai năng động

Phóng khoáng và nam tính như Brooklyn Beckham

Phong  cách này có lẽ đã quá kinh điển phải không các chàng trai? Mùa Thu là mùa tới trường, phong cách này khá phù hợp với những cậu học sinh chuẩn bị cho một mùa tựu trường mới. Bên cách đó nó cũng là một phong cách dạo phố tuyệt vời trong những ngày thu mát mẻ. Nhưng chiếc áo sơ mi dạ là lựa chọn hợp lý nhất cho phong cách này.

Độc đáo và cá tính như Harry Styles

Với những ngày trời trở gió, bạn có thể kết hợp cùng một chiếc áo khoác nhẹ. Denim, bomber hay áo khoác da đều là những lựa chọn tuyệt vời bạn không nên bỏ qua.

Bụi bặm khi khoác thêm chiếc áo khoác denim

Sành điệu với áo khoác biker da và cài 2 khuy cuối của áo sơ mi

3. Quý ông lịch lãm với sơ mi kẻ


Với những chàng trai công sở, đừng quên bạn còn lựa chọn những chiếc áo sơ mi kẻ thay vì những chiếc áo sơ mi trơn quá quen thuộc nhé. Hãy chọn cho mình một chiếc áo chất liệu cotton thoáng mát. Họa tiết kẻ không quá rối mắt và màu sắc không quá sặc sỡ. Nếu bạn diện cùng với caravat thì nhớ tránh loại họa tiết nhé, thay vào đó hãy lựa chọn những chiếc caravat đơn sắc, đơn giản mà tinh tế.

Lịch lãm như Orlando Bloom với chiếc áo sơ mi kẻ đơn giản

4. Dạo phố với sơ mi kẻ cộc tay


Bản chất những chiếc áo sơ mi kẻ không quá cứng nhắc nên việc bạn diện một chiếc sơ mi kẻ cộc tay đi dạo phố cũng là một gợi ý bạn không nên bỏ qua.

5. Cách tân với kiểu dáng, ghi điểm trong mắt nàng

Cuối cùng chúng tôi muốn giới thiệu tới các bạn những kiểu áo sơ mi kẻ cách tân, phá cách một chút. Những kiểu áo này rất phù hợp với những chàng trai yêu thích những điểm nhấn mới lạ

Sơ mi kẻ với kiểu cố áo Cuba mát mẻ

Sơ mi kẻ với kiểu cổ Trung hoa không quá khiên cưỡng mà lại rất trẻ trung

-ELLE Man-

EDWIN VAN DER SAR: NỐT THĂNG CHO BẢN TÌNH CA MUỘN MÀNG

"Sir Alex có lẽ ông đã hết thời!”, đó là những gì báo chí Anh quốc đặt lên trang nhất sau khi nghe tin Manchester United mang về một thủ môn 35 tuổi. Sau quá nhiều những thử nghiệm thất bại trong khung gỗ, cuối cùng Sir Alex Ferguson lại đặt niềm tin vào một thủ thành mà đỉnh vinh quang đã ở lại sau lưng cả chục năm trước. Nhưng không ai ngờ rằng bản hợp đồng đầy tranh cãi đó lại là dấu mốc cho một câu chuyện tình muộn màng ở Old Trafford, câu chuyện tình mang tên Edwin Van Der Sar.

Van Der Sar - bản tình ca muộn màng của Quỷ đỏ

ĐƯỜNG DẪN ĐẾN KHUNG THÀNH

Nhắc tới Edwin Van Der Sar là nhắc tới một sự nghiệp lừng lẫy trong khung gỗ, một thủ môn sở hữu bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ thứ hai thế giới với 25 danh hiệu lớn nhỏ (chỉ sau Vitor Baia). Nhưng nhắc tới Van Der Sar cũng là nhắc tới câu chuyện đầy trắc trở của một thủ môn. 

Ít ai biết rằng Van Der Sar bắt đầu chơi bóng ở vị trí tiền đạo và sớm bộc lộ khả năng của một sát thủ vòng cấm. Những đồng đội thời niên thiếu kể lại rằng Van Der Sar luôn là người chơi đá ma giỏi nhất trong các buổi tập. Nhưng trong một buổi tập, khi những thủ môn chính lần lượt bị chấn thương, Van Der Sar được chuyển về bắt gôn và bất ngờ bộc lộ tài năng thiên phú. Kể từ đó, khung gỗ gắn với anh như một sự sắp đặt của số phận.

Bước ngoặt đó có lẽ là điềm báo cho những gì xảy ra trong suốt chặng đường quần đùi áo số của Van Der Sar. Anh lọt vào mắt xanh của HLV Louis Van Gaal và trở thành một phần của thế hệ vàng Ajax Amsterdam đầu thập niên 90. Các đồng đội hay gọi anh với cái tên ngộ nghĩnh “Ice Rabbit” (Thỏ băng), nhưng một khi đã vào trận với sự tập trung cao độ, Van Der Sar gần như không thể bị đánh bại. Vô địch UEFA Cup năm 23 tuổi, đứng trên đỉnh châu Âu với chức vô địch Champions League, và 4 mùa giải liên tiếp là thủ môn xuất sắc nhất Eredivisie, Van Der Sar cứ thế thăng tiến trong thời kỳ hoàng kim của Ajax. Nhưng cũng giống như những đồng đội, mảnh đất Hà Lan là không đủ để giữ chân một tài năng lớn như Edwin. Ở cái tuổi 29, tuổi bước vào đỉnh cao sự nghiệp của một cầu thủ, anh ra đi để chinh phục những vinh quang mới. Nhưng đó cũng là lúc anh đưa ra lựa chọn sai lầm ở ngã ba đường.

Van Der Sar sớm thành công trong màu áo Ajax

Mùa hè 1999, sân Old Trafford nhuốm nửa vui buồn khi phải nói lời chia tay với huyền thoại Peter Schmeichel sau cú ăn ba lịch sử. Khoảnh trống mà “Big Dane” để lại là quá lớn, nhưng Sir Alex Ferguson đã có một sự lựa chọn cho riêng mình, một chàng trai cao tới hơn 2m và cũng tới từ vùng biển Bắc. Nhưng khi đó chủ tịch Martin Edward đã mang về một thủ môn khác là Mark Bosnich, và Sir Alex đành nhìn Juventus có được Van Der Sar. Hai năm về nhì sau Lazio và AS Roma không phải là thành tích quá tệ với thủ môn ngoại đầu tiên trong khung gỗ của Bianconeri, nhưng điều đó không bao giờ là đủ với những con người tham vọng ở thành Turin. Họ muốn về nhất, và họ muốn một người gác đền mang dòng máu Italia.

32,6 triệu bảng, con số kỷ lục mà Juve chi ra để mua đứt Gianluigi Buffon từ Parma chẳng khác nào một tuyên bố rõ ràng với Van Der Sar. Trước một chàng tân binh có cái giá gấp 5 lần mình, hoặc là anh chấp nhận dự bị, hoặc là anh phải ra đi. Người ta nuối tiếc cho cái kết lửng lơ của thủ thành người Hà Lan ở Stadio delle Alpi sau 2 năm ngắn ngủi, nhưng họ còn nuối tiếc hơn gấp bội khi anh chọn một đội bóng tầm trung như Fulham làm bến đỗ mới. Cú sốc bị Juve bỏ rơi dường như đã tác động quá lớn đến anh, để rồi anh một lần đưa sự nghiệp của mình theo đường gấp khúc. Từ một tiền đạo triển vọng tới một thủ môn tài ba, từ vinh quang châu lục tới mục tiêu trụ hạng, người ta cứ ngỡ như cái tên Edwin Van Der Sar sẽ nhanh chóng chìm vào quên lãng, cho tới khi Man United hoàn tất mối lương duyên còn dang dở.

BẢN TÌNH CA MUỘN MÀNG

Sau 6 năm đầy những thử nghiệm thất bại trong khung gỗ, từ cú lọt háng của Massimo Taibi cho tới những sai lầm khó hiểu của Fabien Barthez; 6 năm sau lần lỗi hẹn với mục tiêu trong khung gỗ, cuối cùng Sir Alex Ferguson cũng có thể hội ngộ với Van Der Sar. Fulham hoan hỉ khi đổi được một thủ môn 35 tuổi lấy khoản tiền 2 triệu bảng, nhưng rồi khi mùa giải năm đó dần trôi qua, có lẽ những CĐV của Man United còn sung sướng hơn nhiều. 

Bộ ba siêu phòng ngự của Man United

Với sải tay dài, phản xạ nhanh nhạy gần như không suy giảm và đặc biệt là khả năng chơi bóng bằng chân cực tốt, Van Der Sar trở thành một nhân tố không thể thiếu của United. Một chốt chặn an toàn ở khâu phòng ngự và một chân chuyền cự phách trong những pha phản công. Van Der Sar không phải là mẫu thủ môn có thể quát thẳng vào mặt đồng đội như Peter Schmeichel, nhưng bù lại anh có sự điềm tĩnh đem lại sự tin tưởng cho những người xung quanh. Niềm tin của các CĐV Quỷ đỏ với thủ thành người Hà Lan lớn dần, cũng giống như niềm tin vào một ngày trở lại với vinh quang.

"Có một điều mà Edwin hơn tất thảy những thủ môn mà tôi từng chơi cùng, đó là sự bình tĩnh và điềm đạm. Anh ấy không bao giờ hoảnh loạn cũng như bối rối. Dường như anh ấy tỏa ra một vầng hào quang kiểu như: Bình tĩnh đi các cậu, tôi đã từng trải qua điều này rồi." - Rio Ferdinand.

Ngày 5/5/2007, Van Der Sar bay người cản phá cú dứt điểm của Darius Vassel trên chấm 11m, đem về 3 điểm cho United trong trận derby Manchester. Các CĐV Chelsea có lẽ sẽ rất nhớ pha bắt phạt đền đó, bởi lẽ chỉ một ngày sau đó, The Blues đã bị Arsenal cầm hòa và bất lực nhìn Man United đăng quang tại Premier League. Sau 3 năm, cuối cùng niềm vui cũng trở lại Old Trafford.

Nhưng có lẽ các True Blue sẽ còn bị ám ảnh nhiều hơn bởi trận Siêu cúp nước Anh sau đó 3 tháng, khi Van Der Sar cản phá cả 3 pha dứt điểm của Pizzaro, Lampard và Wright Phillips. Đó là bước ngoặt với Edwin, một người luôn bị ám ảnh bởi những loạt luân lưu. Thất bại trước Juventus ở chung kết Champions League 1996, rồi sau đó lại gục ngã đau đớn trước Italia ở bán kết Euro 2000, những ký ức đó đeo đẳng Van Der Sar mãi cho tới cái ngày tháng Tám trên sân Wembley. Để rồi khi đã lấy lại được sự tự tin, anh một lần nữa đánh bại Chelsea để đem vinh quang về cho United trong đêm Moscow lịch sử.

Trước khoảnh khắc quyết định thiên đường và địa ngục, Van Der Sar có lẽ đã nhớ tới lời dặn của thủ môn huyền thoại Hans van Breukelen. Đừng trở thành con mồi mà hãy trở thành kẻ đi săn, hãy chủ động làm đối phương rối trí. Và thế là người ta thấy Van Der Sar di chuyển quanh cầu môn và nhảy qua lại trước khi bay người cản phá cú dứt điểm của Nicolas Anelka. John Terry mang lại hy vọng cho United, nhưng chính Van Der Sar mới là người mang cúp về Old Trafford. Trong giây phút Ronaldo nằm khóc nức nở trên mặt cỏ Luzhniki, Van Der Sar dang rộng vòng tay để đón lấy những bóng áo đỏ đang ùa tới. 13 năm sau ánh hào quang với Ajax, 13 năm đủ để khiến bất cứ giấc mơ nào tắt lịm, Van Der Sar cuối cùng cũng tìm lại được giấc mơ của riêng mình. Chẳng những thế, anh còn thắp lên những giấc mơ có thật ở Manchester.

Người hùng trong đêm Moscow huyền thoại

Kỷ lục giữ sạch lưới ở Premier League của Petr Cech, rồi kỷ lục giữ sạch lưới toàn Anh, cho tới kỷ lục thế giới, tất cả đều bị bộ ba Van Der Sar – Vidic – Ferdinand đạp đổ một cách ngoạn mục. 1311 phút khung thành của United bất khả xâm phạm, đó sẽ mãi là một đỉnh cao trong nghệ thuật phòng ngự, và sẽ là một trong những giai thoại mà người ta nhắc về bộ ba phòng ngự của United một thời. Nhưng cuối cùng hàng phòng ngự ấy cũng sụp đổ trước một Barcelona thăng hoa cùng tiqui-taca. Trong cái ngày mà một gã khổng lồ 2m bị đánh bại bởi cú đánh đầu của một chàng lùn cao 1m7, người ta có thể cảm nhận được sự cay đắng của Van Der Sar. Nhưng vị đắng đó có lẽ chẳng thể so được với thất bại sau đó 2 năm. 

THĂNG VÀ GIÁNG

Vẫn là chung kết Champions League, vẫn là Barca, nhưng Van Der Sar đã không có cơ hội để làm lại nữa. Mối tình đẹp như mơ với Man United hóa ra lại kết thúc bằng một nốt giáng đầy lặng lẽ. Nó cũng giống như sự nghiệp đầy những khúc cua bất ngờ của Van Der Sar vậy, có lên thì ắt phải có xuống. Khoảnh khắc khi trọng tài Viktor Kassai cất tiếng còi mãn cuộc, nỗi buồn của các Mancunians như tăng lên gấp đôi, họ vừa trở thành kẻ chiến bại, vừa phải chia tay Edwin yêu dấu bằng những giọt nước mắt. Và cuối cùng tất cả chỉ còn lại sự tiếc nuối.

Người hâm mộ tiếc khi Sir Alex Ferguson không thể đem Van Der Sar về năm 1999, tiếc khi anh cứ liên tiếp cự tuyệt United trong 6 năm trời, tiếc vì anh không đến với Old Trafford sớm hơn. Nhưng có lẽ những người trót yêu sự giản dị của Van Der Sar sẽ không tiếc nuối quá nhiều, bởi nhanh chậm không quan trọng, quan trọng là ta đã cháy hết mình trong những năm tháng sát cánh bên nhau. 

Người ta gọi Van Der Sar là một người Hà Lan bay, bay theo đúng nghĩa đen khi anh tung người đẩy quả bóng ra ngoài khung gỗ một cách ngoạn mục. Old Trafford đã từng chứng kiến những người Hà Lan khác bay cao trong màu áo đỏ, từ Ruud Van Nistelrooy cho tới Robin Van Persie, nhưng nếu như họ đem lại niềm vui bằng những bàn thắng, thì Edwin mang lại sự yên tâm khi từ chối niềm vui đó của đối thủ.

Còn đối với riêng người viết những dòng này, Edwin Van Der Sar là một bản tình ca muộn màng ở Old Trafford, dẫu cho anh đã chối từ nhiệm vụ huấn luyện ở Carrington để trở về Amsterdam. Và suy cho cùng, bản tình ca đó không kết thúc ở một nốt giáng mà là một nốt thăng cao vút. Bởi lẽ Van Der Sar cuối cùng cũng đã có được những thành công với United, và cuối cùng thì hình ảnh một người Hà Lan bay người trong đêm mưa Luzhniki vẫn là một ký ức không thể nào phai với người hâm mộ Quỷ đỏ.
Người Hà Lan bay ở Nhà hát

-Trên Đường Pitch-

CARLOS TEVEZ: CHO NHỮNG GIẤC MƠ CÒN DANG DỞ NƠI NHÀ HÁT...

Cả thế giới đang phát sốt lên vì Paul Pogba. Đúng vậy, hơn 100 triệu euro và Manchester United đã có được cầu thủ mà họ từng ruồng bỏ 4 năm trước. Dù cho những cuộc cãi vã vẫn dài hàng cây số thì dường như đây sẽ là một cái kết đẹp với Pogba. Anh đã từng chờ đợi trong mòn mỏi vì tình yêu với Quỷ đỏ, đã từng ghét bỏ Old Trafford cũng chỉ bởi quá yêu, để rồi những vết thương lòng rồi cũng được đền đáp với ngày trở lại đầy ngọt ngào. Nhưng có một con người cũng đã từng trải qua những cung bậc cảm xúc yêu ghét như thế trong màu áo đỏ, chỉ tiếc rằng anh mãi mãi không trở lại Nhà hát để thực hiện nốt cuộc hành trình của mình. Tên anh là Carlos Tevez.


BÙN DƯỚI CHÂN VÀ VINH QUANG TRÊN ĐẦU

Mùa hè 2007, Man United liên tiếp đón chào những gương mặt sáng giá đến với Old Trafford, từ những tài năng trẻ như Anderson, Nani cho tới gương mặt kỳ cựu Owen Hargreaves. Nhưng cái tên mà các CĐV Quỷ đỏ mong chờ nhất lại là một bản hợp đồng cho mượn từ West Ham. Vì sao? Vì một trong những thương vụ chuyển nhượng lằng nhằng nhất trong kỷ nguyên Premier League, khi Tevez không chỉ là người của West Ham mà còn thuộc quyền sở hữu của MSI, một công ty đầu tư trong lĩnh vực thể thao. Và vì các CĐV đã bị chàng trai người Argentina “bỏ bùa” khi anh ghi bàn thắng duy nhất vào lưới United để giúp West Ham trụ hạng ở vòng đấu cuối. Các Mancunian đã nhấp nhổm cả một mùa hè khi Tevez từ chối lời mời từ Inter Milan, để rồi vỡ òa sung sướng khi anh chính thức khoác lên mình tấm áo đỏ. Họ tin rằng anh là mảnh ghép cần thiết của United, còn Sir Alex Ferguson cũng tin rằng anh sẽ ghi ít nhất 15 bàn thắng trong mùa giải đầu tiên.

Niềm tin ấy đã có lúc bị lung lay khi Tevez khởi đầu mờ nhạt trong màu áo mới. Wayne Rooney dính chấn thương, Cristiano Ronaldo cũng vắng mặt, một mình Tevez đơn độc trên hàng công. Nhưng rồi những nỗ lực không biết mệt mỏi của Tevez cũng sớm được đền đáp khi anh khai hỏa trong trận đấu với Chelsea. Một cú lắc đầu lái bóng sau đường chuyền bằng má ngoài của Giggs đem lại chiến thắng cho đội nhà, và đó là sự khởi đầu cho một mùa giải không thể nào quên của nửa đỏ thành Manchester. Trong suốt chặng hành trình 9 tháng sau đó, Man United trình làng một bộ ba nguyên tử khiến mọi hàng thủ khiếp đảm. Ronaldo bùng nổ bên hành lang cánh, Rooney toàn diện trên hàng công, và hơn cả là những bước chạy đầy nhiệt huyết của Tevez. Người ta có thể thấy United thất bại, nhưng sẽ không bao giờ thấy bóng áo số 32 ngừng chạy trên sân. Anh chạy vì niềm khát khao chiến thắng, chạy vì tình yêu bấy lâu với Quỷ đỏ, và có lẽ chạy vì chính tính cách không bao giờ từ bỏ của mình.


Sinh ra tại Fuerte Apache, một khu phố chìm ngập trong bạo lực và ma túy ở Buenos Aires, bản thân Tevez đã sớm phải rèn giũa bản lĩnh để chống chọi lại những cám dỗ xung quanh. Nhưng có lẽ cuộc sống vốn bất công khi khiến anh hứng chịu thêm một tai nạn bỏng nước sôi, kèm theo đó là vết sẹo lớn từ ngực lên đến tận mang tai. Tevez khắc cốt ghi tâm những ngày tháng cơ hàn đó, và anh từ chối phẫu thuật để giữ lại vết sẹo trên người. Nó không giúp anh trở thành một người có vẻ ngoài dễ mến, nhưng giúp anh nhớ về những gì mình đã trải qua: “Đó là một dấu mốc định hình nên con người tôi. Tôi sẽ không phẫu thuật thẩm mỹ. Bạn có thể chấp nhận con người tôi hoặc không, còn tôi sẽ không thay đổi chính mình.”

Tinh thần đó đã giúp cho Tevez trở thành một biểu tượng của lòng quyết tâm tại Old Trafford. Anh vượt qua kỳ vọng của Sir Alex với 19 lần lập công cho United trong mùa giải 2007/2008. Những bàn thắng ở đủ mọi tư thế, từ đánh đầu, đệm bóng cận thành, cứa lòng cho tới những cú nã đại bác ngoài vòng cấm. Nhưng dù có ghi bàn theo cách nào đi nữa, người ta cũng sẽ thấy El Apache ăn mừng cuồng nhiệt cạnh đường pitch với bộ quần áo lấm lem bùn đất. Đó là hình ảnh cho cả một thế hệ quả cảm mang tinh thần và khát vọng của Man United, một thế hệ sẵn sàng xả thân vì lý tưởng của Sir Alex Ferguson. Old Trafford trở thành ngôi nhà thứ hai của anh, và câu nói của chính Tevez sau khi vô địch Champions League năm 2008 đã nói lên tất cả: “Tôi sinh ra là để thuộc về nơi này.”


VỊ ĐẮNG CỦA SỰ PHẢN BỘI

Nhưng có lẽ El Apache cũng không thể ngờ rằng chính ở thời điểm tình yêu của anh đang dạt dào nhất cũng là lúc Quỷ đỏ vứt nó đi một cách phũ phàng. Mùa hè 2008, thời điểm đáng ra Man United phải ngay lập tức đề nghị một bản hợp đồng chính thức cho Tevez thì tất cả chỉ là một sự im lặng tới đau lòng. Và cho tới khi Sir Alex đem Dimitar Berbatov về từ Tottenham, người ta hiểu cánh cửa ở Old Trafford gần như đã khép lại với Tevez. Bằng tất cả tình yêu và lòng trung thành còn lại, đôi chân xứ Tango vẫn tiếp tục chạy không biết mệt mỏi để níu kéo những hy vọng cuối cùng.

Trong một mùa giải phải ngồi dự bị cho Berbatov, Tevez vẫn ghi được 15 bàn thắng, vẫn cháy hết mình mỗi khi được trao cơ hội. Một pha đặt lòng tung lưới Liverpool, một cú hattrick vào lưới Blackburn, một pha đánh gót trong trận gặp Wigan, Tevez vẫn có những khoảnh khắc khiến người hâm mộ vỡ òa trong sung sướng, nhưng dường như Ban lãnh đạo của Man United không cảm nhận được bầu nhiệt huyết ấy. Họ có nghe thấy tiếng thở gấp của Tevez chăng? Họ có nghe thấy tiếng gào của hàng vạn CĐV United chăng? “Ký hợp đồng với cậu ấy đi Fergie. Ký hợp đồng với cậu ấy đi!”. Nhưng Sir Alex Ferguson đã tuyên bố sẽ không chi một đồng nào cho MSI – bên thứ ba trong thương vụ Tevez, và thế là mọi chuyện đi vào ngõ cụt. 

Thời gian càng trôi qua, vết thương của Tevez càng lớn. Và cho tới khi Man United đạt được thỏa thuận về mức phí chuyển nhượng 25,5 triệu bảng với West Ham thì mọi chuyện đã quá muộn. Trái tim của Tevez đã không còn nhuộm một màu đỏ nữa, anh từ chối ký hợp đồng mới bất chấp việc sẽ trở thành cầu thủ hưởng lương cao nhất ở Old Trafford. Người hâm mộ Quỷ đỏ đau đớn, nhưng họ còn đau hơn gấp vạn lần khi Tevez quyết định chuyển sang khoác áo đại kình địch Man City. The Citizens thậm chí còn xát muối vào những trái tim Quỷ đỏ khi đặt một tấm pano lớn với hình ảnh của Tevez và dòng chữ “Welcome to Manchester”. Tình yêu đã biến thành sự thù hận, và khán giả sẽ không bao giờ còn thấy một hình ảnh Carlos Tevez như trước nữa. Anh vẫn ra sân và chạy hết mình, nhưng có lẽ những bước chạy đó xuất phát từ động cơ cá nhân nhiều hơn mục đích tập thể. Người ta vẫn thường biết tới vết sẹo chiếm gần nửa khuôn ngực của Tevez, nhưng giờ đây anh còn có một vết sẹo khác còn lớn hơn, vết sẹo ngay trong tim.


Khi tình yêu biến thành thù hận
Ở tuổi 25, độ tuổi thiếu chín chắn và thừa xốc nổi, anh quay sang công kích Man United và Sir Alex Ferguson. Để rồi khi Tevez giơ tấm biển “RIP Fergie” trong lễ ăn mừng danh hiệu vô địch Premier League, anh đã chính thức trở thành mục tiêu công kích của các CĐV United. Ngay sau đó Man City đã lên tiếng xin lỗi Sir Alex, và hẳn Tevez cũng đã phần nào hối tiếc sau hành động bột phát của mình. Nhưng mọi việc đã không còn cứu vãn được nữa, cũng giống như mối tình của anh với màu áo đỏ vậy…

NHỮNG GIẤC MƠ DANG DỞ

Đã 7 năm kể từ ngày Carlos Tevez ghi dấu ấn cuối cùng tại Old Trafford, cũng đã 3 mùa giải những trận derby Manchester vắng bóng El Apache. Các Mancunian giận anh, nhưng họ thương anh nhiều hơn. Một con người yêu Man United tới cuồng nhiệt như thế hà cớ gì lại phải chịu số phận của một kẻ bị đọa đày? Nếu như Tevez ở lại, có lẽ cái dớp những người Argentina khoác áo Man United đã chấm dứt, Man City đã không thể có cú lật đổ ngoạn mục ở mùa 2011/12, và Old Trafford đã có thêm một tượng đài. Nhưng đó vẫn chỉ là một chữ “nếu” đầy tiếc nuối. Mino Raiola đã từng nói một câu rất đúng về Sir Alex Ferguson trong vụ bán Pogba, và có lẽ nó cũng chẳng sai trong trường hợp của Tevez:

"Ferguson là một HLV đại tài, nhưng ngay cả những vị chiến lược gia vĩ đại nhất cũng có lúc mắc sai lầm." - Mino Raiola

Và rồi cho tới cuối cùng, nửa đỏ thành Manchester vẫn sẽ nhớ Carlos Tevez. Wayne Rooney sẽ nhớ tới trận gặp Middlesbrough, khi anh cùng với Tevez tâm đầu ý hợp ngay trong lần đầu tiên đá cặp tiền đạo. Ronaldo sẽ nhớ đêm mưa tại Moscow, khi Tevez lạnh lùng bước lên và lãnh trách nhiệm sút quả luân lưu đầu tiên. Còn các CĐV của Man United, họ sẽ nhớ về một con người luôn cày nát mặt cỏ bằng những bước chạy đầy nhiệt huyết của mình. Hai năm thôi, chỉ hai năm ngắn ngủi là đủ để Tevez để lại một khoảng trống khó có thể khỏa lấp trong lòng người hâm mộ. Chiếc áo số 32 vẫn để ngỏ từ ngày anh đi, và Man United cũng chưa tìm được ai sục sôi trong từng bước chạy như thế.

Còn anh, El Apache, sau tất cả những vinh quang với Corinthians, Man City, Juventus hay Boca Juniors, có khi nào anh nhớ về Old Trafford? Có khi nào anh quay trở lại Nhà hát để hoàn tất giấc mơ còn dang dở của riêng mình?

-Trên Đường Pitch-

ERIC CANTONA: KHI NGƯỜI TRỊ VÌ NƯỚC ANH KHÔNG PHẢI NỮ HOÀNG ELIZABETH

“Cổ áo bẻ dựng, lưng thẳng, ngực ưỡn về phía trước. Eric lướt vào vũ đài như thể anh ta sở hữu nó!” – đấy là những lời nói của Roy Keane về một gã mang tên “Eric”! 


Bạn không nhầm đâu! Roy Keane đấy! Một tay anh chị như Keano nhưng vẫn phải tỏ lòng kính trọng trước một người. Vậy cái gã “Eric” đấy là ai? Nếu xem câu hỏi trên là một phương trình bậc cao, thì khi giải ra phương trình này có một nghiệm duy nhất.

***
 
Giá thử bạn nhận án tù 2 tuần, tham gia lao động công ích 120 tiếng và bị phạt £30,000 thì bạn sẽ nói gì và nghĩ gì trong buổi họp báo về bạn? 

“Tôi thành thật xin lỗi vì việc đã làm”?
“Tôi hối hận vì việc đã làm”? 

Bạn nói vậy vì bạn là kẻ tầm thường, bởi có một gã đã nói như thế này khi chịu tất cả những cái án chết gở đó: “Khi những con hải âu bay theo đoàn tàu đánh cá, đó là khi chúng nghĩ lũ cá mòi sẽ được thả trở lại biển!” 
 

Cú kungfu huyền thoại của King Eric trên sân Selhurst Park
Vậy đấy, cái gã Eric Cantona đó chỉ nói đúng 25 từ rồi bỏ đi, để lại toàn bộ những tay săn tin háu đói ngồi lại tự sướng trong phòng họp báo! Chỉ một câu nói nhưng được bàn đi bàn lại, từ giới chuyên gia, truyền thông đa phương tiện, đến cả những đồng nghiệp cùng nghề, ai nấy đều thi nhau giải nghĩa nó, nhưng chả mấy ai ngộ ra gã đó thậm chí còn không thèm quan tâm là mình đã nói những gì, chỉ biết rằng gã ấy vẫn nhảy múa tưng bừng mỗi cuối tuần trên khắp sân cỏ nước Anh.
 
Một cú kungfu trong đêm 25/1/1995 trên sân Selhurst Park, và gã vẫn là tay cao ngạo một tay che trời còn tay kia đảo đất, còn đối với gã thanh niên 20 tuổi Matthew Simmons thì đó là ngày khởi đầu một chuỗi những thảm họa ập lên cùng lúc trên đầu!

***

Người ta nói rằng, Alex Ferguson và Martin Edwards chỉ may mắn có được gã đó, vì nếu Dion Dublin không bị gãy chân thì Alex chẳng việc quái gì phải đề nghị hỏi mua gã sau khi từ chối lời dạm hỏi Denis Irwin từ phía Bill Fotherby. Nhưng kệ xác mấy kẻ lắm chuyện, gã đó biết rằng gã sinh ra không phải để bó mình trên ghế dự bị sân Elland Road, định mệnh của tay cao ngạo là để làm vương làm tướng chứ không phải làm con tốt thí của mấy tay HLV quèn hay chém gió linh tinh.


Hai con người làm nên một kỷ nguyên vĩ đại của Quỷ đỏ
Đặt chân đến thành Manchester, gã đảo lộn mọi thứ luật lệ, cứ như thể khi đó thành phố công nghiệp cổ kính này có 2 bộ luật song hành: 1 dành riêng cho gã, 1 dành cho phần còn lại! Như chính Andy Cole đã nói: “Tất cả chúng tôi đều đến tham gia một buổi công chiếu phim và được yêu cầu phải mang cà vạt màu đen. Nhưng cuối cùng Eric xuất hiện với một bộ cánh màu kem chanh với giày chạy Nike. HLV đi qua và khen cậu ta trông thật tuyệt!” 

***

Và rồi gã trở thành Vua! 
Denis Law ngày xưa làm Vua ở sân Old Trafford cũng chẳng được sùng kính như gã.
Gã có diện mạo tựa như một tài tử màn bạc.
Gã có 4 Premier League, 2 FA Cup, 3 Charity Shield.
Gã có những bàn thắng, những pha kiến tạo, những đường chuyền mang đậm chất nghệ sĩ và những bước chân nhởn nhơ như sói hoang đồng cỏ vờn mồi! 


Luôn là đầu tàu dẫn dắt lứa đàn em
Nhưng gã đó không phải nhà thơ! 
Gã đó là một gã công nhân luôn luôn đam mê trái bóng không kể giờ giấc.
Gã đó luôn về muộn nhất trong những buổi tập.
Gã đó lùa những cầu thủ trẻ ra sân tập cùng gã trong khi đồng đội đang vui thú bên bàn bida.
Thành công của gã không đến từ sự may mắn! Nhưng gã không chỉ được nhớ đến vì mấy điều như vậy. Người ta cấm gã không được bước lên thảm cỏ trong 10 tháng, gã chả quan tâm! Người ta sỉ nhục gã vì “những hành vị bạo lực”, gã chả quan tâm! Người ta đòi chống lại gã, gã chả quan tâm! Gã là Đông Tà của làng bóng đá: gã cổ quái, gã cao ngạo, gã ngang tàng, gã bị xem là kẻ xấu nhưng gã vẫn thống trị tất cả, gã vẫn làm mọi thứ theo ý mình! 

***
 
Bruce, Hughes, Ince, v.v… ai nấy đều ngã quỵ khi đến những thời khắc quyết định của mùa giải 91-92; vài tháng sau gã đặt chân đến, và tất cả nhận ra gã không biết đến sự căng thẳng là gì, gã là kẻ nhởn nhơ ngang nhiên tự tại giữa trời đất, gã là biểu tượng của những tay quái nhân giang hồ khuấy nước chọc trời! 

Ảnh hưởng của gã không chỉ là những bàn thắng. Gã mang cách thức giành chiến lợi phẩm đến cho đội quân của mình. Gã đến, gã mang theo ngọn lửa! Gã đến, gã mang theo vinh quang! Ở nơi gã đến, gã là Nhà vua, gã là Hoàng đế, gã là một Vị thần. Chống lại Vị thần thì sẽ nhận sự trừng phạt của đoàn quân Thập tự chinh trung thành với Vị thần đó! Như chính cách những Quỷ đỏ trung thành đã đứng lên sát cánh bên gã khi họ chống trả cả nước Anh và nước Pháp liên minh! 


Khí phách của một kẻ đội trời đạp đất! ***
 
Không có gã thì chẳng bao giờ có đoàn quân đỏ bách chiến bách thắng của Sir Alex Ferguson, và cũng chẳng có Premier League gây bão khắp màn ảnh rộng như bây giờ! Ngày 6 tháng 12 năm 1992 có thể là ngày nghỉ Chủ nhật cuối tuần với một ai đó, nhưng với nửa đỏ thành Manchester, đấy là ngày "Người ngoại quốc hào nhoáng" in dấu giày đầu tiên trên sân Old Trafford!
 
Trong mắt những Red Devils khi ấy, người trị vì nước Anh không phải Nữ hoàng Elizabeth, bởi họ đã lỡ dành hết lòng thành kính của mình cho Eric Cantona! 

-Trên Đường Pitch-